Khi hai chị em ăn cơm song, tôi và nó ngôi xem phim hoạt hình,
Trong đầu tôi đang tự hỏi, không biêt anh vừa ở đây lại chạy đâu rùi.
Ngồi một lúc thấy hai anh em mạnh va cường đi ngang qua,hai anh em đi làm đây ak. mặt anh mạnh nhin tui kênh kiệu, chẳng hiểu gì tui quay ra nhìn rồi lại quay vào xem phim.
Lát sau anh về với hai gói bỏng trên tay," hai chi em ăn đi" rồi mở phim xem đi".hic tui nghĩ bụng. minh vừa ăn no qua làm sao bây giờ?, thui ăn thêm tí cũng không sao hê hê, ngôi nê la 2, 3 câu 3 người cũng không nói một câu gi, a biểu tui an đi, tôi nói "em chịu thui no lắm" anh nói" sao vừa ăn đã kêu no, ăn nưa đi ne". tôi mỉm cười và nói"tôi nay em ăn nhiều cơm nên giờ em không ăn được nữa, a cứ ăn đi" tôi quay vào xem. Còn em tui nó nên giường và ra vẻ không thích, thây nó học mà giờ hai anh em ngôi đây thì không tiện, tui rủ anh Mạnh qua bên kia xem, tôi nói, ' thui nhường linh máy nè ,hai anh em sang bên kia xem phim nha anh, chị tim cho trang ư này rồi tim hiểu nhé,anh hiểu y tui liên vê bên kia, linh mò xuống, "trang nào hả chị? tôi nói" thi liên quan đến môn mai thi là được chứ gì". Tôi chuẩn bị sang phòng anh thì chị Hà phong bên sang nhờ, "cho chị nhờ tí nhé" một cái bàn gập và hai ba quyển sách bên trên," chị lấy cái này ra ngồi nè. Linh học đi nhé chi sang bên kia", tôi mời chị ăn bỏng rùi sang bên anh.
Sang tới phòng thấy anh đang buôn chuyên trên điên thoại, híc"lại buôn với ai thế không biết"tôi định quay ra nghi sao lại quay vào,hóa đang buôn chuyện vời mẹ anh, tui ngôi Sát anh rồi nghe."hehe tui cũng không muốn nhưng nó đập vào tai lên nghe thấy toàn bộ"ngôi bên đó một tí ma đã gần 10.30 tui chở về phong với điều kiện phai thơm mới chịu về. hihi, khi về tới phòng thấy em không học tui tức lắm nhưng không làm gì, tui quay vào, quay sang phòng anh, "anh con nhớ em nhờ anh chuyện gì không?" anh trả lời tôi" ak. anh hỏi rùi nhưng chị ấy biểu không có,em tự bịa số liệu cũng được mà". tôi tỏ vẻ không thích va nêu ra mọi khó khăn khi bịa số liêu," nó gặp nhiều trở ngại lắm, tính lại không đúng nữa, híc". Không còn chuyện gì, tui bắt đầu nói tới vấn đề gặp phải khi phỏng vấn ở look&Look tôi nói em chán quá người ta cho cơ hôi mà không nắm bắt gì cả" anh biểu "em rốt lắm"
có thế thôi mà cũng không trả lời được" híc "tại em vẫn hồi hộp nên không trả lời được thui" chán em lắm, thui đi về đi ngủ đi, ngu lắm. đông tới tự ái của tui.
Về tới phòng nt cho anh, "vâng em ngu ,giốt lăm". anh"lại băt đâu rùi đấy, anh noi để lần sau nhớ mà giút kinh nghiệm" tôi" thật mà em cũng thấy mình như vậy" mãi không thấy anh trả lời. tui quay ra đi đánh răng, vào nc với em "làm gì thế?". em đang xúc sắc chọn câu, tại nó dài quá chị ak" tui nghĩ bụng chiu thui,tôi vào giường lằm. quay vào, quay ra, rồi lại quay vào, thui nt cho anh,"lằm lấy bỏng nhai ngấu nghiến, mà đó không phải em giốt. Do em đi sau tụi anh, còn nhìu cái em còn kém cỏi không mạnh mé như tụi anh, thui di ngu a. ngu ngon pipi"
Tôi quay sang nghe vov ,rồi lại radio, Tôi Nghĩ tôi kém vậy liêu anh còn yêu tôi không? chợt nghe một đoạn về người mẹ, không như mọi lần, lân này tôi chỉ nghĩ chứ không giôi lòng nữa,nghĩ tới mẹ nhiều hơn, Thương mẹ tôi thật đấy nhưng tôi chưa làm gì dược cho mẹ tôi cả, liêu tôi có nên đi Nam, nghe mẹ đi nhật, híc làm sao bây giờ, nghi tới anh, rồi chuyền vừa nãy, tôi có là gì của anh đâu, mà tôi giốt như vây sao súng với anh được,"điều này là tôi cũng thấy nhẹ đi,chác rôi xa tôi a cũng có người khác thui ak. thui cang nghi cang thây chán, vì thực lòng mà nói thì tui không muốn xa anh teo nao, va cung không muốn nhường anh cho bât cứ ai, liệu đó có ích kỉ không nhỉ 1h .2h trôi qua, thui pipi chúc ngày mai, một ngày sẽ khác
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét